a year in rewind....
2022
Tôi: Tuổi 27 - Gửi lại 2022
Một năm yên bình của cậu và tôi, không ồn ào, cào cấu nhau như năm trước, cũng không có bước tiến nổi trội, chậm rãi, từ từ, dù thời gian thì vẫn trôi qua đều.
Năm đầu full-time kẹp phần công việc cũ và vai trò công việc mới, người như phân thân, ít ra thì vẫn chịu được, bảo sao không béo.
Đọc ít sách hơn mọi năm, tại năm nay không có covid và sách đọc thấy hay thì đọc rồi, sách hay chưa đọc thì chưa đủ nhãn quan để đọc hiểu.
Hết năm thứ 2 đi học VB2, vẫn là sinh viên đều đều, cố thêm một năm nữa mới ra trường, được làm người lớn.
Đã lấy được bằng lái xe sau những một năm rưỡi kéo dài vì thi hụt và covid.
Nơi làm việc có những người rời đi, cả một người em thân thiết, lại chào đón những người mới. Dần hiểu ra cuộc sống là thế, ít phán xét và luôn trân trọng những người ghé qua cuộc đời, họ đều cho ta thêm góc nhìn về sự vận động của xã hội này.
Thức uống đều đặn, ưa thích hằng ngày vẫn là cafe Ro đen, không đường... chỉ tại nó rẻ nhất menu ^^
Sau bao lần "định" thì cũng tạo được một chỗ để tha hồ gõ gõ. Tậu được một cái máy ảnh để chụp choẹt. Làm nghề "Thợ gõ" thì ngoài gõ code kiếm cơm, cũng muốn gõ gõ, bấm bấm vài thứ khác...
Gia đình vẫn là nơi yên bình nhất để chạy trốn áp lực cuộc sống. Vui vì mọi người quanh mình đều khỏe mạnh.
Những rối ren trong tổ chức và cuộc sống cứ nhiều theo từng năm, là trước kia vẫn thế những mình chưa đủ lớn để nhận thấy? Hay tại mình chưa đủ tốt để sắp xếp mọi thứ?
Tuổi trẻ, nhiệt tình, xông pha, duy trì nhịp sống tích cực là tốt, tự thấy ngạc nhiên với bản thân vì vẫn trung thành lối sống như vậy. Nhưng không phải lúc nào cũng có thể làm hài lòng được tất cả mọi người.
Tần suất các vụ ăn nhậu, liên hoan, gặp gỡ tăng như gấp đôi năm trước, mà chưa hiểu tại sao.
Không dành tiền mua sắm điện thoại, máy tính, không tiêu khoản gì to tát, nhưng cuối năm vẫn không dư đồng nào.
Đi sâu vào thế giới của vị trí công việc mới. Học và lấy được một chiếc certificate, đúng là khi biết một ít thì tưởng mình hiểu hết rồi, biết thêm chút nữa mới nhận ra mình chưa biết gì.
Mục tiêu đặt ra một nửa không làm được, một nửa phải đổi dự định. Một năm bận rộn, thành quả nhìn thấy thì không có gì rõ ràng.
Có thêm những chuyến đi đến những nơi chưa từng đến. Trân thành cảm ơn người đi trước đã dẫn đường để lớp trẻ được thấy nhiều thứ mới, được làm mới chính mình.
Cố gắng là chắc chắn, nhưng càng lớn càng thấy tầm quan trong của kinh nghiệm và những mối quan hệ. Cởi mở kết bạn, làm việc và xây dựng cùng nhau. Một mình sẽ không thể làm được gì to lớn.
Luôn luôn suy nghĩ tích cực, vui vẻ với mọi người, bình tĩnh đón nhận mọi thứ.
Được sống, có gia đình, có bạn bè, có những người thầy... và có cậu, đã là một trải nghiệm hạnh phúc trên đời.
Về nhà ăn tết thôi...