a year in rewind....
Năm nay, bạn bè, anh em đồng nghiệp cùng trang lứa đều kéo nhau đi lập gia đình. Mùng 1 tết dương lịch đã đi ăn cỗ. Thời điểm này, ở lứa tuổi chúng tôi, ai cũng bắt đầu phải có suy nghĩ, trách nhiệm với cuộc sống gia đình nhỏ của riêng mình.
20/04/2024: Cuối cùng, Tôi và Cậu cũng chính thức về một nhà. Chúng ta và gia đình hai bên đã mất nhiều tháng để chuẩn bị. Lễ cưới đã diễn ra trọn vẹn, "ấm cúng" theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cuộc sống gia đình mới của 2 đứa có những niềm vui, lo toan, tranh luận, nhưng chắc chắn là đang và sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Sau 10 năm lên Hà Nội làm sinh viên, chính thức không còn là sinh viên nữa. Đã có trong tay hai bằng đại học. Trân trọng những trải nghiệm mà thời sinh viên đem lại cho mình, những lúc vừa học, vừa chạy dự án, những người bạn mới, cảm giác hôm sau lấy vợ, hôm trước vẫn còn bận ngồi soạn đồ án tốt nghiệp.
Gặp lại ban bè BK sau 5 năm ra trường, vẫn giữ được cảm xúc như ngày còn đi học. Mọi người đều có những bước đi riêng trong sự nghiệp và cuộc sống của mình. Không ai quá thành công, cũng không ai không hài lòng với hiện tại. Một điều chắc rằng, ai lấy đều trưởng thành, có trách nhiệm với bản thân và gia đình mình hơn.
Lên ý tưởng cho một sản phẩm, dù là sản phẩm cá nhân hay tập thể, thì việc tự triển khai luôn là một thử thách khó khăn. Không phải lần đầu thất bại, cũng chưa được biết mùi vị của thành công, nhưng vẫn muốn làm. Dù thêm một lần thất bại, thì ít ra, vẫn duy trì được nguồn lửa thôi thúc khám phá.
Năm ngoái, dò dò học được mấy chữ cái tiếng Nhật, cuối năm nay nhìn lại, chưa được thêm chữ nào, xé nháp một năm học tiếng Nhật. Học được thêm 2 cái chứng chỉ ngắn hạn, vẫn liên quan đến cái nghề quản lý thời gian dự án, cập nhật thêm chút xu thế của thời đại AI.
Công việc không còn được thuận lợi như những năm trước, xuất hiện những khó khăn mà mọi công ty IT đều gặp phải trong bối cảnh thị trường này. Sự tan rã của đội nhóm, sự rời đi của những đồng nghiệp đã nhiều năm gắn bó. Ai cũng có áp lực và nỗi niềm riêng. Có lẽ, đây là giải pháp hiệu quả nhất với tất cả mọi người.
Từ sau covid, lần đầu tiên xa quê lâu như vậy - do bão. Xa nhà mà không thể tìm cách liên lạc về được với gia đình. May mắn là không có vấn đề gì xảy ra. Chợt nhật ra, có những điều mà mình coi là hiển nhiên, nên thường quên lãng, nhưng đấy mới là những điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Những mối quan hệ, bạn bè cũng trở nên thu gọn, thân thiết hơn. Càng sau này, ai cũng sẽ trách nhiệm với gia đình riêng của mình hơn là bạn bè. Những mối quan hệ nếu còn duy trì, sẽ càng hiểu, tôn trọng và dễ dàng chia sẻ cùng nhau hơn.
Lập gia đình xong, hai đứa chọn chuyển nơi ở mới, gần chỗ làm hơn. Mỗi nơi ở có những điểm thuận tiện riêng, không chỗ nào quá tốt hơn chỗ nào. Chỉ có kỹ năng đóng gói đồ đạc và tinh thần sẵn sàng di cứ của hai đứa thì được nâng lên một tầm cao mới.
Đọc sách đã trở thành một thói quen không thể bỏ thay vì phải duy trì luyện tập như trước, không phải lúc nào cũng kiếm được đầu sách hay, nhưng mỗi cuốn sách luôn là một hành trình mới mẻ. Cafe đen nóng thì vẫn là một thói quen khó bỏ. Mỗi tách cafe là một tiếng chuông đánh thức các giác quan cho một ngày làm việc hiệu quả.
Năm nay, Hai đứa có vài chuyến đi cùng nhau, đa phần là không đi xa, chỉ đủ để đổi chỗ ngủ, thay đổi không gian sống, tìm kiếm sự nhẹ nhành, kích thích luồng suy nghĩ mới, cân bằng và duy trì nhịp độ cuộc sống.
Năm đầu cảm thấy sức khỏe của mình có thể ảnh hưởng đến công việc và gia đình mình lớn như thế nào. Sẽ cần có một kế hoạch và hành động nghiêm túc để duy trì nguồn năng lượng đều đặn cho hành trình phía trước của mình và của gia đình mình.
Cuối năm, công việc có chút chuyển sắc hơn, có những đồng nghiệp mới, đội ngũ lại đi vào quỹ đạo vận hành. Cùng một lần, đảm nhiệm 2 đội chạy song song nhiều dự án; hô hào anh em cùng tổ chức hoạt động ngoại khóa, sinh hoạt chung... May sao, mọi thứ vẫn êm xuôi. Luôn cảm thấy biết ơn, vì có những anh em sẵn sàng tin và nghe theo định hướng từ mình.
Sau bao năm quen nhau, ở với nhau, phát hiện hai đứa có thêm cùng sở thích là đi xem bảo tàng. Đi đến đâu cũng tìm điểm đến là bảo tàng. Không phải con nhà nghệ thuật, cũng không am hiểu gì nhiều, chỉ là thích cảm giác yên tĩnh, đưa nhau qua các không gian trưng bày.
Nửa năm sau ngày làm đám cưới, cuộc sống gia đình riêng có nhiều đổi thay thú vị. Có cậu, lần đầu biết phải chăm chút chỗ ở, biết đi dép xỏ mõm, biết mua sắm đồ dùng trong bếp... Trong phòng cũng lần đầu xuất hiện lọ cắm hoa, khung ảnh và những cuộc thi nấu ăn rồi chụp hình lại bữa cơm gia đình của hai đứa...
Năm nay là một năm đặc biệt, nhà có hai anh em cùng lập gia đình. Bố mẹ tất bật tính toán, sửa sang nhà cửa, lo khách khứa, cỗ bàn quê. Tết năm nay, nhà mình sẽ đông đúc, vui vẻ hơn so với các năm trước. Hạnh phúc và tự hào nhất của một gia đình không phải là nhiều của cải vật chất, mà là những đứa trẻ được nuôi dạy, lớn lên, hiểu chuyện, có nghị lực và biết vun vén cho gia đình mình. Ước sau này, tôi và cậu cũng tiếp nối xây dựng gia đình nhỏ của mình được như vậy...
Một năm mà công việc không có gì nổi trội, nhưng nhờ thế, lại cảm thấy rõ tình cảm của gia đình, trân quý nhịp sống sức khỏe hơn. Cuộc sống sẽ luôn có lúc thăng, lúc trầm, cái cần luyện tập là sự bình tâm, duy trì nhịp sống trước mọi thay đổi. Dù thế nào luôn cảm thấy những gì mình đã làm, trải qua là ý nghĩa, đúng với bản chất con người mình và không hề hối tiếc.
Chớp mắt là tới đầu ba, không còn bé để trông chờ vào những lời chỉ dẫn, cũng chưa đủ lớn mạnh để tự do làm những gì mình muốn. Những năm tới đây sẽ cần có thêm nhiều thay đổi, khẳng định và độc lập hơn.
Cảm ơn một chút khoảng lặng ngày cuối năm..... Tạm biệt 2024 và xin chào 2025!