a year in rewind….

2025

… Xét cho cùng, ta thấy gì trong cuộc sống của chính mình ???

Thời gian vừa qua, Tôi bị cuốn vào một vòng xoáy mà tôi tự gọi với vợ là trạng thái bị: “mất trí nhớ” hằng tuần. Công việc, gia đình, cuộc sống, mọi thứ kéo tôi chạy theo mà không chừa cho một khoảng trống nào để kịp “định hình” xung quanh. Như thói quen mỗi cuối năm, khi dành thời gian nhìn lại mọi thứ, tôi chợt tự hỏi: Một năm vừa qua, tôi tìm gì và thấy gì trong cuộc sống của chính mình?

Hành trình vừa qua chưa khi nào bằng phẳng, mọi thứ luôn treo ở lằn ranh của thành và bại, nhưng với tôi, chúng đã không hề vô định, trống rỗng như trước. Chúng đi nhanh, chưa bao giờ từng nhanh như vậy, còn tôi, vẫn nỗ lực để theo kịp chúng. Những nỗ lực đó không phải lúc nào cũng hiệu quả, nhưng những dấu vết của sự nhiệt thành và bền bỉ mà nó để lại, đã được vạn vật xung quanh ghi nhận và giúp đỡ tôi.

… Xét cho cùng, trong cuộc sống của chính mình, thứ ta cần làm là nỗ lực bền bỉ, nhiệt thành, mọi kết quả sẽ xuất hiện như một “phép màu” – ứng với những nỗ lực bền bỉ đó


Có một ý rất hay rằng, khi bạn đứng trên bờ nhìn xuống con sông, bạn biết mình ở bên ngoài con sông. Khi bạn đứng từ xa nhìn ngọn núi, bạn biết mình ở bên ngoài ngọn núi. Và khi bạn có thể lặng lẽ quan sát những cảm xúc bên trong mình, những hành vi thường nhật của mình, đó chính là khoảnh khắc bạn đã đứng bên ngoài cảm xúc, hành vi đó. Bạn không phải là giận giữ, buồn vui, càng không phải là bốc đồng hay trầm tính. Bạn là người quan sát của chính mình. Khi đó bạn sẽ nhìn thấy “Phép màu” trong cuộc đời mình.

Phép màu tôi nhìn thấy lớn nhất năm nay là có Cậu xuất hiện trong đời. Rồi chúng ta có một thiên thần nhỏ nữa – Cu cậu Cafe, cùng chúng ta bước tiếp hành trình cuộc sống. Từ ngày có Cafe, Chúng ta như học cách bắt đầu mọi thứ. Chúng ta học ăn, học ngủ, học thay quần áo, học di chuyển nơi sống, học nói, học cười …. tất cả đều mới từ đầu. Và chính Cafe – cu nhóc 2 tháng tuổi, dài 57cm, là người thầy đang dẫn dắt chúng ta tập học những điều đó.

Phép màu năm nay là những chuyến đi cùng nhau, không cần xa, một năm vài lần. Đủ để thay đổi tâm trạng, thay đổi khung cảnh, để nói với nhau những chuyện mà thường nhật ít nói với nhau.

Phép màu là lần đầu được tổ chức kỉ niệm ngày cưới, không biết màu mè, dẫn nhau một vòng phố cổ bờ hồ, ăn 2 que kem tràng tiền, ngồi cả một buổi chiều tô vẽ với nhau hai bức tượng thạch cao xanh đỏ, đăng được một chiếc ảnh lên facebook.

Phép màu là bị ho xù xụ, đi mua que test covid thì biết tin có em bé, là ở chung phòng trọ 20m2, mà bày ra cách li, một đứa ngủ giường, một đứa ngủ góc tủ lạnh, đem xả, chanh về xông hơi, nghiệm trọng hơn đợt bùng dịch to.

Phép màu là tìm đọc được những cuốn sách mà mình cảm thấy hay, cảm thấy như được trải nghiệm những cuộc đời khác nhau. Có thể gọi tên, mô tả những sự vật quanh mình một cách rành mạch. cảm thấy khâm phục trước thế giới quan của con người rộng lớn nhường nào.

Phép màu là có được những người anh em, đồng nghiệp nhiệt tình, bề trên tin tưởng, tất cả cùng nỗ lực cho công việc chung dù mọi việc không hề dễ dàng.

Phép màu có cả sự tiếc nuối nhưng trân trọng, khi chú chó thân yêu rời xa gia đình. Cậu đã buồn rất nhiều. Chúng ta, gia đình chúng ta cũng buồn. Cuộc sống của Miu hy vọng đã đầy phép màu và vui vẻ khi ở nhà ta. Cảm ơn Miu, vì đã đồng hành trong một phần hành trình cuộc sống của Cậu, của tôi và của gia đình chúng ta.

Phép màu là năm nay lại tiếp tục chuyển chỗ ở một lần, tạm biệt nơi cũ với công viên đi bộ và với đông đúc người. Để đến chỗ ở mới rộng, thoáng, dãn người hơn, nhiều ánh sáng hơn.

Phép màu là khi lần đầu tiên quyết định sở hữu tài một tài sản lớn cho gia đình mình – một chiếc Oto. Xem xét kỹ từ đầu năm, được gia đình 2 bên phụ giúp, vay mượn thêm để sở hữu. Đến thời điểm này, vẫn cảm thấy mình hoàn toàn đúng đắn và phù hợp với quyết định đó.

Phép màu là có cơ hội được trải nghiệm một đất nước khác. Tại một không gian xa lạ, khác biệt về văn hóa, khí hậu, dễ cho ta những suy ngẫm, hình dung về thế giới quan và định hướng tương lai của chính bản thân ta.

Phép màu là khi hai đứa còn bận lập checklist đồ cần chuẩn bị sinh thì bất ngờ cu cậu đòi ra ngoài, Chúng ta vội vã gọi xe đi bệnh viện cấp cứu, rồi Chúng ta đặt tên cu là CAFE. 23h25p 01/12/2025, xin gửi lời chào đến Cafe. Sau này Con lớn, biết chuyện, ông Bô sẽ kể cho con chuyện ông Bô đưa bà Bô đi cấp cứu sinh 35w như thế nào.

Phép màu là một năm bận dộn, công việc dồn dập liên tục, mấy đầu việc chạy cùng lúc, dù không thật sự thuận lợi, nhưng cũng may không có cái nào sập. Có những lúc, bên trong nội bộ anh em to tiếng với nhau, bên ngoài đối tác trao đổi căng thẳng. Nhưng cuối cùng, đều thông cảm và hiểu cho nhau. Ai cũng có những áp lực phải gánh, chỉ cần mọi người còn làm thật, tâm huyết thật, thì không có vấn đề gì không có hướng giải quyết.

Phép màu là gia đình năm nay có đông người hơn, nhiều tiếng cười nói hơn, trật hơn nữa. Nhà ta có thêm hẳn một thế hệ mới, cái lũ không răng, chỉ ăn sữa, ấy thế mà đáng yêu, ai cúng quý.

Phép màu là mỗi ngày làm việc liên tục ở công ty như “mất trí nhớ”, rồi chạy 40km về nhà, đêm nằm ngủ, ôm Cafe cu con nằm sấp trên ngực, miệng nó ợ ra hơi sữa, và có cả Cậu nằm bên cạnh. Tự nhiên thấy áp lực, tranh luận ngoài kia cũng không đáng gì.

Phép màu là cuộc sống cứ thế xoay vòng, một năm thật nhanh, mà cũng thật dài. Đã dần học được cách biết tận hưởng, cảm nhận cuộc sống, nhảy múa kể cả khi là ngày bình thường hay có là ngày bão giông đầy áp lực, vận xui.

Một điều chắc chắn, ta vẫn đang sống, đang cảm nhận, đang hy vọng, đang tập học làm người. thì dù chậm, dù mệt, dù có lúc hoang mang – Ta vẫn phải bước tiếp. Chỉ cần còn nhiệt thành bước đi, thì phép màu sẽ luôn xuất hiện.

Một năm nữa lại sắp qua, xin mượn cảm xúc ngày cuối năm để viết lại vài dòng,
Tạm biệt 2025 và xin chào 2026 với hy vọng thật nhiều "Phép màu" !